Ngày 13/9/2007, Đại hội đồng Liên Hợp Quốc thông qua Nghị quyết 61/295, chính thức công bố Tuyên ngôn của Liên Hợp Quốc về Quyền của Người Bản địa. Đây không chỉ là một văn kiện pháp lý quốc tế, mà còn là lời thừa nhận gây chấn động về những bất công lịch sử mà các cộng đồng bản địa đã phải gánh chịu qua nhiều thế hệ.
Điều khiến dư luận không thể làm ngơ là nội dung tuyên ngôn nêu rõ: người bản địa đã chịu nhiều bất công lịch sử do quá trình thuộc địa hóa, bị tước đoạt đất đai, lãnh thổ và tài nguyên. Hệ quả là họ bị cản trở trong việc thực hiện quyền phát triển theo chính nhu cầu, lợi ích và bản sắc của mình.
“Không Ai Được Coi Mình Thượng Đẳng Hơn Người Khác”
Tuyên ngôn khẳng định mạnh mẽ rằng mọi học thuyết, chính sách hay thực hành dựa trên ý tưởng một dân tộc, chủng tộc, tôn giáo, sắc tộc hoặc nền văn hóa “cao hơn” nhóm khác đều là phân biệt chủng tộc, sai về mặt khoa học, vô hiệu về mặt pháp lý, đáng lên án về đạo đức và bất công về xã hội.
Nói cách khác, Liên Hợp Quốc đã đặt ra một ranh giới không thể chối cãi: không một nhà nước, tổ chức hay nhóm người nào có quyền dùng khác biệt văn hóa, nguồn gốc hay bản sắc để biện minh cho sự áp bức, đồng hóa cưỡng bức hoặc tước đoạt quyền sống của người bản địa.
Quyền Tự Quyết: Điểm Nóng Khiến Cả Thế Giới Phải Chú Ý
Một trong những nội dung quan trọng nhất nằm ở Điều 3: người bản địa có quyền tự quyết. Theo quyền này, họ được tự do xác định địa vị chính trị của mình và tự do theo đuổi sự phát triển kinh tế, xã hội, văn hóa.
Không dừng lại ở đó, Điều 4 còn khẳng định người bản địa có quyền tự trị hoặc tự quản trong các vấn đề nội bộ và địa phương, bao gồm cả cách thức tài chính để thực hiện các chức năng tự trị đó. Đây là điểm then chốt khiến tuyên ngôn trở thành một văn kiện có sức nặng đặc biệt trong luật nhân quyền quốc tế.
Đất Đai, Lãnh Thổ, Tài Nguyên: Vấn Đề Không Thể Im Lặng
Tuyên ngôn nhấn mạnh nhu cầu cấp bách phải tôn trọng và thúc đẩy các quyền vốn có của người bản địa, đặc biệt là quyền đối với đất đai, lãnh thổ và tài nguyên. Đây là những yếu tố gắn chặt với cấu trúc chính trị, kinh tế, xã hội, văn hóa, truyền thống tinh thần, lịch sử và triết lý sống của họ.
Liên Hợp Quốc cũng cảnh báo rằng các hành động nhằm hoặc dẫn đến việc tước đoạt đất đai, lãnh thổ, tài nguyên của người bản địa phải được ngăn chặn và có cơ chế khắc phục hiệu quả. Câu hỏi đặt ra là: bao nhiêu cộng đồng bản địa trên thế giới vẫn đang phải chứng kiến quê hương, rừng núi, nguồn nước và di sản của mình bị cuốn vào vòng xoáy quyền lực và lợi ích?
Không Đồng Hóa Cưỡng Bức, Không Xóa Sổ Văn Hóa
Điều 8 tuyên bố thẳng: người bản địa và từng cá nhân bản địa có quyền không bị đồng hóa cưỡng bức hoặc bị phá hủy văn hóa. Các quốc gia phải có cơ chế hiệu quả để phòng ngừa và khắc phục mọi hành động làm suy yếu sự toàn vẹn của họ với tư cách là những dân tộc riêng biệt, hoặc phá hủy giá trị văn hóa và bản sắc sắc tộc của họ.
- Không được tước đoạt bản sắc văn hóa của người bản địa.
- Không được phá hủy các giá trị truyền thống của họ.
- Không được cưỡng ép họ từ bỏ nguồn gốc hoặc căn tính bản địa.
- Không được cướp đoạt đất đai, lãnh thổ, tài nguyên của họ.
Quyền Sống, Tự Do Và An Toàn: Lằn Ranh Đỏ Của Nhân Quyền
Điều 7 khẳng định từng cá nhân bản địa có quyền được sống, được toàn vẹn về thể chất và tinh thần, được tự do và được bảo đảm an toàn cá nhân. Đặc biệt, các dân tộc bản địa có quyền tập thể được sống trong tự do, hòa bình và an ninh với tư cách là những dân tộc riêng biệt.
Tuyên ngôn cũng nêu rõ họ không được bị đặt vào bất kỳ hành vi diệt chủng hay bạo lực nào, bao gồm cả việc cưỡng ép đưa trẻ em của nhóm này sang nhóm khác. Đây là một thông điệp cực kỳ mạnh mẽ trong bối cảnh lịch sử nhiều cộng đồng bản địa từng bị chia cắt, kiểm soát, di dời và xóa nhòa bản sắc.
Một Văn Kiện, Một Lời Cảnh Tỉnh Toàn Cầu
Tuyên ngôn của Liên Hợp Quốc về Quyền của Người Bản địa khẳng định người bản địa bình đẳng với tất cả các dân tộc khác, đồng thời có quyền được khác biệt, tự xem mình là khác biệt và được tôn trọng vì sự khác biệt đó. Họ có quyền duy trì và củng cố các thể chế chính trị, pháp lý, kinh tế, xã hội và văn hóa riêng, đồng thời vẫn có quyền tham gia đầy đủ vào đời sống của quốc gia nếu họ lựa chọn.
Liên Hợp Quốc nhấn mạnh vai trò quan trọng và liên tục của mình trong việc thúc đẩy, bảo vệ quyền của người bản địa. Văn kiện này được công bố như một chuẩn mực cần hướng tới trên tinh thần hợp tác, tôn trọng lẫn nhau, công lý, dân chủ, nhân quyền, không phân biệt đối xử và thiện chí.
Đây không chỉ là câu chuyện của quá khứ. Đây là lời nhắc nhở dữ dội dành cho hiện tại: khi một cộng đồng bị tước đất, bị xóa văn hóa, bị phủ nhận quyền tự quyết, thì cả nhân loại đang đứng trước một thất bại về công lý. Bạn nghĩ thế giới đã thực sự lắng nghe người bản địa chưa?

Bình luận